Gestapo - Cơ quan mật vụ khét tiếng của phát xít Đức

Trong 12 năm, Gestapo - cái tên ấy đã làm nước Đức rồi đến toàn Châu Âu run sợ. Cơ quan ấy đã bắt và tra tấn hàng trăm ngàn người vô tội, với “lý do về xã hội”. Chưa một quốc gia nào, ở một thời kỳ nào có tổ chức cảnh sát nào lại đạt đến sự phức tạp, đến một quyền lực, đến sự “hoàn thiện” trong hiệu lực và trong nỗi kinh hoàng như thế.
Gestapo là lực lượng cảnh sát bí mật hoặc Mật vụ của tổ chức SS do Đức Quốc xã lập ra năm 1933. Các chỉ huy trưởng Gestapo là Rudolf Diels (1933-1934), Hermann Göring (1934-1936), Reinhard Heydrich (1936-1939) và Heinrich Müller (1939-1945).
Tư vấn luật
Tài liệu về tổ chức này rất hiếm hoi do kho hồ sơ tư liệu khổng lồ của Gestapo đã biến mất khi chiến tranh kết thúc. Kho hồ sơ này có khả năng đã bị phá hủy trong các cuộc ném bom của quân Đồng minh, nhưng khả năng cao hơn là nó đã bị những ai đó biết bí mật về tổ chức này tiêu hủy. Chỉ vài hồ sơ còn tồn tại đến ngày nay, chủ yếu là ở thành phố Dusseldorf. Theo nhà nghiên cứu Jacques Delarue (người Pháp) viết trong cuốn "Lịch sử Gestapo" thì Gestapo "là cái trục trung tâm của Nhà nước Đức Quốc xã", bởi "chế độ Đức Quốc xã chỉ có thể tồn tại nhờ sự trợ giúp của Gestapo, từ mọi việc nhỏ nhặt, để duy trì cơ cấu thể chế của nó. Người ta sẽ thấy vì sao có vô vàn chi nhánh của Gestapo và của Bộ an ninh S.D (Sécurité Department) đã thâm nhập vào tất cả hoạt động của cuộc sống thường ngày và bao vây mọi người buộc họ phải sống kìm kẹp trong một mạng lưới kiểm soát chặt chẽ đến nỗi không có một hành động, một ý nghĩ nào của họ có thể thoát khỏi sự kiểm soát của bọn Gestapo - những kẻ nắm giữ quyền lực. Chỉ huy toàn bộ bộ máy tàn bạo này vẫn còn chưa được phanh phui cả về nhân thân và cơ chế. ."
Đồng thời, Jacques Delarue cho rằng "Gestapo còn chứng tỏ cho chúng ta thấy một thể chế nhà nước không còn được phục vụ cho lợi ích quốc gia mà chỉ để phục vụ cho một bè cánh thối nát. Những quyền lực và vũ khí mà chúng lấy cớ sử dụng để bảo vệ nhân dân, chỉ là để cưỡng bức và giết chóc. Đấy là sự độc tài của một nhóm người, quản lý đất nước bằng sức mạnh tàn bạo và bằng việc chấm hết mọi quyền sơ đẳng nhất của công dân."
Dịch vụ làm sổ đỏ tại Hà Nội
Còn theo cuốn sách "The Myth And Reality Of Hitler's Secret Police" (tạm dịch: Hư ảo và sự thực về lực lượng cảnh sát mật của Hitler) của tác giả người Anh - Frank McDonough cho biết số phận của những con người phục vụ trong cơ quan mật vụ Gestapo này được quyết định từ ngày “chủ nghĩa Hitler” nhồi nhét một nền “đạo đức” mới, buộc ý thức của họ phải phụ thuộc hoàn toàn vào giáo lý Quốc xã. do đó, họ thực hiện tội ác không phải vì ngu ngốc mà vì bộ não của họ được huấn luyện bài bản đã nói với họ rằng hành động đó là cần thiết.
Đối với McDonough thì Gestapo giống "phòng họp của các giáo sư đại học cấp cao" hơn là một sở cảnh sát "lưu manh". Theo ông, việc người ta cho rằng cảnh sát Gestapo có mặt ở mọi nơi, trở thành một loại "cảnh sát ý nghĩ" luôn khiến mọi người sợ hãi và nơm nớp vì lo sợ bị theo dõi là không chính xác. Trong thực tế, ở giai đoạn đỉnh điểm, Gestapo chỉ có chưa đầy 16.000 nhân viên hoạt động để làm nhiệm vụ trong một quốc gia 70 triệu dân. Năm 1937, ở Dusseldorf, Gestapo có 126 nhân viên để giám sát 500.000 dân. Thành phố Essen có 650.000 dân và chỉ có 43 nhân viên Gestapo. Các thành phố lớn khác ở Đức cũng tương tự. Những thành phố xa xôi thậm chí còn không hiện diện cơ quan cảnh sát mật này.
Thiếu tiền, thiếu người nên Gestapo hầu như không có thời gian để thực hiện những công việc mang tính chất chủ động. Các cuộc điều tra của Gestapo phần lớn dựa vào tin tức của những kẻ hớt lẻo vốn đầy rẫy trong thời Hitler. Những người này có thể báo tin về mối đe dọa thật với an ninh quốc gia nhưng cũng có thể vì thù hằn ai đó mà bịa đặt thông tin về họ.
Gestapo biết hiện tượng trên và trong những trường hợp như vậy thường âm thầm trấn áp. Người ta nghĩ cứ ai bị cảnh sát Gestapo ghé thăm đều phải vào phòng tra tấn. Nhưng sự thật không phải vậy. Gestapo gần như không sử dụng bạo lực với những trường hợp liên quan đến người Đức bình thường. Đối với những người được coi là kẻ thù của nhà nước, Gestapo sẽ lộ nguyên hình tàn bạo.
Tư vấn luật
Đối tượng này gồm những người bất đồng chính kiến, những kẻ gây rối, những người cộng sản, người đồng tính luyến ái, dân gipxi - đều là những thành phần có xu hướng không tuân theo Đức Quốc xã. Các thẩm vấn viên của Gestapo thường dùng nhục hình như rút móng tay hay ép tinh hoàn của đối tượng trong dụng cụ ép tỏi để moi thông tin. Trong ngục tối, tù nhân bị lột truồng, bị cùm tay vào một thanh sắt treo bằng xích từ trần nhà. Cai ngục đẩy tù nhân đu đưa chầm chậm. Mỗi nhịp đẩy, một cai ngục khác lại dùng xà beng phang vào mông tù nhân.
Trong lúc đó, một người khác tra khảo tù nhân. Màn cho tù nhân "chơi xích đu" kể trên cứ lặp đi lặp lại cho đến khi tù nhân ngất xỉu. Tù nhân sẽ được làm cho tỉnh dậy và để rồi ngất tiếp. Màn tra tấn cứ tiếp tục cho đến khi tù nhân chỉ còn là một đống thịt nhầy nhụa máu. Phần lớn tù nhân chết sau màn tra tấn này. Thi thể nát bấy của họ bị kéo lê trên sàn xi măng và đưa ra ngoài.
Một phụ nữ trẻ nhớ lại quãng thời gian kinh hoàng dưới tay Gestapo. Khi đó, cô bị lôi vào hầm và bị bắt nằm vắt qua một cái bàn. Sau đó, hai gã đàn ông thay nhau đánh vào lưng trần bằng một cái gậy cho đến khi cô không thể chịu đựng được nữa. Gestapo bắt cô vì cô là thành viên của một giáo phái Thiên Chúa giáo bị Đức Quốc xã cấm vì không thực hiện nghĩa vụ quân sự và chào Hitler. Người phụ nữ này nhớ lại: "Tôi đã thú nhận rằng tôi làm việc phi pháp chống chính phủ Hitler vì tôi muốn được nhận án tử hơn là bị tra tấn tới chết".
Ngoài những đối tượng kể trên, người Do Thái tất nhiên là mục tiêu cơ bản của Gestapo. Nhiệm vụ của Gestapo là vây bắt họ, đưa họ ra ga tàu và chuyển tới các trại tập trung và trại tử thần. Đây thường là những chuyến một đi không trở lại. Các cuộc vây bắt luôn thành công, và tàu chạy rất đúng giờ... Các trại cứ đều đều tiếp nhận tù nhân Do Thái và dùng khí độc Zyklon B để hành quyết họ. Adolf Eichmann, thành viên Gestapo khét tiếng nhất, chính là người chịu trách nhiệm thủ tiêu người Do Thái.
Dù tàn độc và gây ra nhiều nỗi sợ hãi nhưng Gestapo vẫn thất bại trong một số mục tiêu. Gestapo không phát hiện ra âm mưu đánh bom ám sát Hitler năm 1944. Gestapo không ngăn được các nhóm thiếu niên thuộc tầng lớp lao động chuyên phục kích thành viên Đoàn Thanh niên Hitler từ năm 1938 tới tận năm 1944. Khi phát hiện ra, Gestapo đã treo cổ 13 thiếu niên ở Cologne.
Dịch vụ làm sổ đỏ
Sau khi quân đội Liên Xô đánh bại quân Đức ở Stalingrad năm 1943, tinh thần của Gestapo xuống dốc nghiêm trọng. Người Đức bắt đầu truyền tai nhau những câu nói đùa về Hitler, kiểu như: "Điểm khác nhau giữa mặt trời và Hitler là gì? Mặt trời mọc đằng đông nhưng Hitler lại lặn đằng đông". Người dân Đức cho rằng giờ có thể thoải mái kể bất kỳ chuyện tếu nào về Hitler mà không sợ bị trả thù hay bị báo với cảnh sát.
Trò đùa này tất nhiên không làm Gestapo vui. Gestapo bắt đầu trả thù. Một thiếu tá nghỉ hưu 73 tuổi bị con rể tố là nghe đài phát thanh nước ngoài và theo tư tưởng chủ bại (defeatist). Ông bị Gestapo bắt và chết trong tù. Một phụ nữ trẻ bị hàng xóm tố ăn cắp ba tách cà phê, vài tấm rèm cũ và một cái váy trong một ngôi nhà bị bom phá hỏng đã bị Gestapo treo cổ. Một phụ nữ khác bị chính chồng của mình tố giác vì nói con cái họ bị Hitler giết chết. Người này bị đưa tới trại tập trung Auschwitz.
Gestapo vẫn duy trì gọng kìm sắt cho đến tận phút cuối. Khi chiến tranh kết thúc, nhiều thành viên Gestapo đã biến mất. Eichmann cũng phải trả giá vì tội ác của hắn. Sau gần 2 thập kỷ trốn tránh công lý, hắn bị điệp viên Israel phát hiện ở Argentina và bị đưa về Jerusalem.
Cũng theo cuốn sách của tác giả McDonough, hàng nghìn thành viên khác của Gestapo đã khép mình và hòa lẫn vào xã hội. Trong các phiên xét xử tội ác chiến tranh ở Nuremberg, Gestapo bị coi là một tổ chức tội phạm chịu trách nhiệm cho các tội ác chống lại nhân loại. Một số cá nhân thuộc Gestapo bị xét xử như tiến sĩ Werner Best, người phụ trách hành chính ở Gestapo, bị kết án tử hình nhưng sau được giảm xuống còn 12 năm và ra tù năm 1951. Ông ta cho biết chỉ tuân theo mệnh lệnh và không chịu trách nhiệm về hậu quả.
Tư vấn luật
Phần lớn cựu thành viên của Gestapo bị giam giữ ở các trại giam của quân Đồng minh và chịu án tù chỉ khoảng 3 năm rồi được thả. Nhiều người sau đó trải qua quá trình pháp lý gọi là "xóa bỏ ảnh hưởng của chủ nghĩa Quốc xã" và được tuyên bố là "được giải tội", tức là được tha thứ cho những điều đã làm trong quá khứ. Tuy nhiên, có không ít người bị giam giữ không thấy chút hối hận và tỏ vẻ kém cỏi để nhận thức về hoàn cảnh của họ. Họ cho việc kết tội họ là hành động trả thù của những người chiến thắng đối với kẻ chiến bại, và ngược đời, theo cách nhìn ấy họ chấp nhận số phận.
Vào những năm 1950, luật miễn tội được đưa ra để ân xá cho mọi tội ác của đảng Quốc xã. Những người phạm tội chỉ phải ngồi tù 6 tháng. Một luật khác trao cho những người mất việc vì là thành viên đảng Quốc xã quyền nộp đơn xin "cải tạo nghề nghiệp" để có thể đi làm trở lại. Các thành viên Gestapo không được hưởng quyền này nhưng nếu ai có thể chứng minh đã gia nhập lực lượng cảnh sát trước năm 1933 rồi mới chuyển sang Gestapo thì vẫn có thể xin đi cải tạo.
Sau khi có luật này, khoảng một nửa cựu thành viên Gestapo được trở lại làm công chức. Phần lớn cựu quan chức cấp cao Gestapo có bằng luật thì được hành nghề luật sư tư nhân. Ngay cả thành viên Gestapo không đi làm trở lại cũng dễ dàng được hưởng khoản lương hưu hào phóng. Ngay cả khi cựu quan chức Gestapo phải ra tòa, họ cũng được xử rất nhẹ nhàng. Như trường hợp của Waldemar Eisfeld và Heinrich Lorenz - hai người từng đảm nhiệm nhiệm vụ bố ráp hàng nghìn người Do Thái - là một ví dụ. Quan tòa đã xử trắng án cho cả hai trên cơ sở hai người này không biết những người Do Thái họ vây bắt sẽ có số phận thế nào.
Tư vấn pháp luật
*Phần kết: Số phận của các lãnh đạo Gestapo
- Rudolf Diels là mục tiêu trong vụ giết người diệt khẩu của phát xít Đức sau vụ dàn cảnh đốt cháy tòa nhà Nghị viện, nhưng ông trốn thoát và được Tòa án Nürnberg gọi ra làm nhân chứng trong các phiên xử.
- Hermann Göring bị Tòa án Nürnberg tuyên án tử hình, trước khi bị hành quyết, Göring đã tự tử bằng cách nuốt thuốc độc trước đấy đã được đưa lén vào nhà tù.
- Reinhard Heydrich bị quân kháng chiến Tiệp Khắc sát hại năm 1942.
- Heinrich Müller có lẽ là người mang tội nhiều nhất vì giữ vai trò quan trọng trong việc thủ tiêu người Do Thái và chỉ huy việc truy lùng nhóm âm mưu ám sát Hitler. Ông mất tung tích sau khi chiến tranh kết thúc. 
Nguồn: Luật sư sưu tầm
Hãy chia sẻ với chúng tôi trên mạng xã hội:

Bình luận trao đổi

Hãy chắc chắn rằng bạn nhập vào ( ) thông tin cần thiết mà chỉ ra. HTML code đang không được phép .

 
 
   
 
 

Bài viết khác

Hỗ trợ

Luật sư Phạm Việt (Tư Vấn)

Luật sư Nguyễn Hoàng (Tư Vấn)

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang online:
144
Hôm nay:
237
Hôm qua:
566
Tất cả:
312,202
Top