Vài nét về cách đánh du kích

Cách đánh du kích được phổ biến trong các đoàn thể cách mạng trong thời kỳ 1941-1945. Tháng 5-1944, cách đánh du kích được Tổng bộ Việt Minh xuất bản và phát hành rộng rãi, ngoài bìa sách ghi “Chiến  thuật du kích”. Cuốn sách được dùng làm tài liệu huấn luyện tại các trường quân - chính ở Việt Bắc trong những ngày tiền khởi nghĩa.
Tác phẩm gồm 13 chương:
Chương I: “Du kích là gì?”, du kích là đánh úp, đánh lén, đánh lúc kẻ thù không ngờ, không phòng;
Cần nhớ 4 điều khi đánh du kích:
- Phải có con đường chính trị đúng;
- Phải dựa trên cơ sở quần chúng;
- Phải có tổ chức vững chắc và nghiêm mật;
- Phải có một lối đánh rất tài giỏi.
Chương II: “Tổ chức đội du kích”, hướng dẫn cách tổ chức tiểu tổ du kích, chi đội, xác định tư cách đội viên du kích, và ban chỉ huy.
Chương III: “Nguyên tắc của cách đánh du kích”, nhấn mạnh 4 điểm chính:
- Giữ quyền chủ động;
- Hết sức nhanh chóng;
- Bao giờ cũng giữ thế công;
- Phải có kế hoạch thích hợp và chu đáo!
Đồng thời, vận dụng 4 mẹo là:
- Tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, náo phía Đông đánh phía Tây;
- Tránh trận gay go, không sống chết giữ đất khi không cần thiết;
- Biết phân tán khi cần biết tập trung;
- Mình yên đánh quân thù động, mình khỏe đánh quân thù mệt.
Chương IV: “Cách tiến công, tập kích” , nêu rõ “du kích bao giờ cũng tiến công” - một là tập kích, hai là phục kích.
Chương V: “Phục kích” là cách đánh cần thiết và có hiệu quả đối với du kích, làm quấy rối, làm suy yếu địch.
Chương VI: "Cách phòng ngự" và chỉ rõ phòng ngự nghĩa là chống giữ, song phòng ngự là thế công, chứ không phải bị động.
Chương VII: “Cách đánh đuổi giặc” là nhằm truy đuổi địch để tiêu diệt chúng với sự giúp sức của quần chúng, song “không nên đuổi theo quá xa”.
Chương VIII: “Cách rút lui” là điều quan trọng trong đánh du kích để bảo vệ lực lượng khi nó quá mạnh hoặc chờ phục kích đánh bại chúng rồi rút.
Chương IX: “Phá hoại” là công việc trọng yếu để ngăn cản lực lượng địch tấn công. Vì vậy, phải tuân thủ các nguyên tắc của cách phá hoại và biết cách phá hoại cho có hiệu quả.
Chương X: “Thông tin và liên lạc” bảo đảm cho đánh du kích được nhanh chóng, chắc chắn và chu đáo. Cần phải dựa vào nhân dân.
Chương XI: “Hành quân” cần nhẹ nhàng, nhanh chóng, bí mật.
Chương XII: “Đóng quân” phải chọn chỗ thuận tiện để nghỉ ngơi và phòng thủ.
Chương XIII: “Căn cứ địa” dùng làm nơi dừng chân làm cơ sở.

Trong bài viết này, chúng tôi chỉ xin đề cập đến một số nội dung chính sau:
1. Tập kích:
- Muốn tập kích thắng lợi phải chuẩn bị rất bí mật và chu đáo, lúc đánh phải nhanh chóng kiên quyết. Vậy cần làm đúng mấy điều sau: Trinh thám, xếp đặt kế hoạch (chuẩn bị cho trận đánh), bắt đầu ra đi, lúc đến chỗ  tập kích, xung phong, sau tập kích (Thắng thu chiến lợi phẩm, truy kích tàn quân, cách truy, cách rút có lợi nhất).
- Để tập kích thắng lợi trong công tác trinh thám: Phải biết được quân số của địch, loại quân nào? Vũ khí trang bị ra sao? Cách đánh của chúng? Cách canh gác của chúng? Chỉ huy của chúng như thế nào? Xung quanh chúng nếu bị tiến công có lực lượng hỗ trợ không?  
+ Trinh thám địa hình: Cách bố phòng của địch, hệ thống đường sá, cầu cống, rừng núi như thế nào (có chỗ ẩn nấp tốt không? đường tiến, đường thoái ra sao…).
 + Trinh thám về chính trị: Phải xem xét kỹ: Quân giặc đối với dân chúng ra sao? Dân đối với giặc thế nào? Trong lính địch có người cảm tình với ta không?
2. Phục kích 
Phục kích là ẩn núp một chỗ chực quân giặc đi qua thoạt ra đánh úp, thế gọi là phục kích, 
Lấy ví dụ như phục kích đội vận tải: “Cần chọn chỗ hiểm yếu, cốt để cướp đồ đạc chứ không đánh giặc đi kèm; Nên khi đánh cần bắn tợn vào đoạn đầu và đoạn đuôi thì cả đoàn đều rối loạn hoảng hốt, xe cộ, người, ngựa đạp đổ lẫn lộn. Đó là cơ hội cho du kích xung phong giết giặc, đoạt của”.
3. Truy kích
Quân giặc đã bị đánh thua thì đội du kích phải đuổi theo, thừa lúc chúng bị khó khăn kế tiếp xung phong tiêu diệt chúng. Tuy vậy không nên đuổi quá xa vì sợ gặp viện binh của chúng.
4. Rút lui
Khi giặc quá mạnh mà phải rút thì phải chú ý: 
- Chọn một số đội viên can đảm, nhanh nhẹn ở lại chống, che chở cho số đông rút. Rút không nên chia nhỏ từng bộ phận vì chia nhỏ đội viên sẽ mất tinh thần.
- Đội trưởng, chính trị phái viên phải can đảm tháo vát.
- Tuy bị giặc đuổi vẫn động viên dân giúp lương thực, chỉ đường và chống giặc.
- Rút phải có kế hoạch thích hợp, đường nào, cách nào, phải tính toán cẩn thận chu đáo.
- Tránh khỏi giặc rồi phải tìm nơi chắc chắn để huấn luyện…
Nguồn: Luật sư sưu tầm và tổng hợp
Hãy chia sẻ với chúng tôi trên mạng xã hội:

Bình luận trao đổi

Hãy chắc chắn rằng bạn nhập vào ( ) thông tin cần thiết mà chỉ ra. HTML code đang không được phép .

 
 
   
 
 

Bài viết khác

Hỗ trợ

Luật sư Phạm Việt (Tư Vấn)

Luật sư Nguyễn Hoàng (Tư Vấn)

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang online:
149
Hôm nay:
409
Hôm qua:
562
Tất cả:
381,060
Top