Vụ dùng mỹ nhân kế nổi tiếng

Đợi tới khi Trác đã chuếnh choáng, Vương Doãn mới lệnh cho Điêu Thuyền ra hầu rượu. Điêu Thuyền vừa bước ra, Đổng Trác còn tưởng là thần tiên, chỉ ngồi ngây ra nhìn, đến rượu cũng quên uống. Tới khi định được thần trí, Trác quay sang hỏi Vương Doãn lai lịch của Điêu Thuyền.
Vương Doãn chỉ nói, Điêu Thuyền là một ca nữ trong nhà. Đổng Trác than: “Thật là tuyệt thế vô song!” Vương Doãn đáp: “Nếu thái sư có nhã hứng, xin được dâng tặng cho thái sư”. Đổng Trác vui lắm, đợi tới khi tiệc tán, bèn mang luôn Điêu Thuyền về phủ thái sư.
Sau đó, khi Lã Bố biết chuyện tìm tới trách Vương Doãn không giữ lời, Vương Doãn giả vờ: “Thái sư qua nói đón nghĩa nữ cho tướng quân, Doãn tôi làm sao dám ngăn cản? Chỉ đành phải sai tiểu nữ tuân theo, nghĩ rằng, thái sư coi trọng tướng quân mới có việc này, thiết nghĩ tướng quân nên gặp thái sư hỏi rõ thì việc hôn lễ với tiểu nữ chắc không có vấn đề gì”.
Tư vấn làm sổ đỏ
Lã Bố bán tín bán nghi, quay về phủ Đổng Trác hỏi tông tích Điêu Thuyền. Lúc này, Bố mới biết rằng Điêu Thuyền đã bị Đổng Trác chiếm đoạt.
Bố giận lắm, lại đi trách Vương Doãn. Vương Doãn khuyên giải nói: “Đây chắc là những tin đồn nhảm nhí trong phủ mà thôi. Thái sư đức cao vọng trọng, làm sao có thể chiếm đoạt con dâu được? Lẽ nào là vì ngày lành chưa tới nên thái sư mới nghĩ cách trì hoãn, xin tướng quân về hỏi lại cho rõ đã”.
Lã Bố nghe lời Vương Doãn, lại trở về phủ Đổng Trác dò hỏi. Đúng lúc Đổng Trác vào triều chưa về, Lã Bố tiện đường đi tới Phượng Nghi Đình thì gặp Điêu Thuyền. Điêu Thuyền vừa nhìn thấy Lã Bố nước mắt đã tràn ra như mưa.
Lã Bố nhìn thấy người đẹp trong lòng mình khóc lóc, không khỏi cảm thấy thương cảm, cơn giận tan biết đi đâu mất cả, Lã Bố bước tới chùi nước mắt cho Điêu Thuyền.
Điêu Thuyền gạt nước mắt nói: “Tướng quân đừng làm bẩn tay mình, thiếp nay đã bị thái sư chiếm đoạt, chỉ mong nhìn mặt tướng quân một lần rồi chết cũng cam tâm. Nay đã được như ý nguyện, xin được vĩnh biệt tướng quân từ đây!”
Làm sổ đỏ tại Hà Nội
Nói xong, Điêu Thuyền vén áo định nhảy xuống ao sen bên dưới. Lã Bố vội vàng chạy lên phía trước đỡ lấy Điêu Thuyền.
Điêu Thuyền nửa như kéo lại, nửa như đẩy ra rồi thuận thế ngã luôn vào lòng Lã Bố. Lã Bố lúc này không còn giữ được sự bình tĩnh nữa, nói: “Là anh hùng một đời lại không giữ được một người con gái thì cuộc sống này còn gì thú vị nữa? Đời này ta không lấy Điêu Thuyền thề sẽ không làm người!”
Đương lúc hai người còn đang tay trong tay, đắm đuối trong mối hận anh hùng không gặp được mỹ nhân thì từ bên ngoài đình có một người chạy vào, vừa chạy vừa la lớn. Lã Bố quay người lại nhìn, thì ra đó chính là Đổng Trác.
Vừa thề thốt xong, nhưng khi nhìn thấy Đổng Trác, Lã Bố vội vàng bỏ chạy ra bên ngoài.
Đổng Trác thấy vậy, vớ được một chiếc kích nhắm thẳng Bố mà đâm tới. Bố dù sao cũng là một võ tướng, mắt nhanh, tay chân càng nhanh hơn, tránh được chiếc kích phóng tới rồi chạy vọt ra ngoài.
Đổng Trác người béo, không đuổi được Lã Bố, thấy Bố chạy ra ngoài, chỉ kịp cầm cây kích trên tay phóng theo. Nhưng, Bố đã chạy xa, cây kích phóng vào không trung rồi rơi xuống đất.
Tư vấn pháp luật
Lúc này, Đổng Trác mới quay lại trách mắng Điêu Thuyền. Điêu Thuyền nói mình đang dạo ở Phượng Nghi Đình thì Lã Bố từ đâu xông tới chọc ghẹo, nói xong lăn ra khóc lóc, nói mình oan ức, bị Lã Bố làm cho vẩn đục thanh danh. Trác nghe xong tin là thật giận lắm đòi giết Lã Bố.
Lúc này, quân sư là Lý Nho can ngăn nói: “Xưa Mộng Trang Vương không giết Tưởng Hùng vì tội đã chọc ghẹo ái thiếp của mình, sau đó Tưởng Hùng nhớ ơn mà cứu Mộng Trang Vương.
Nay thái sư muốn làm việc lớn mà lại vì Điêu Thuyền chặt đi một cánh tay của mình thì đại sự làm sao thành được. Điêu Thuyền chỉ là một phụ nữ còn Lã Bố thì là anh hùng khó tìm”.
Đổng Trác nghe xong, hỏi Lý Nho: “Vậy vợ ngươi ngươi có tặng cho Lã Bố được không?” Lý Nho nghe xong, đỏ mặt, không nói được câu nào. Tuy nhiên, cũng nhờ câu nói của Lý Nho, Đổng Trác sau đó không truy cứu gì chuyện Lã Bố chọc ghẹo Điêu Thuyền nữa.
4. Chạy thoát khỏi Phượng Nghi Đình, Lã Bố không biết đi đâu, đành tìm tới nhà Vương Doãn. Vương Doãn nghe xong chuyện, nói thêm vào mấy câu để khích tướng Bố. Lã Bố đập bàn chửi mắng Đổng Trác ầm ĩ, rồi đòi đi giết Đổng Trác. Tuy nhiên, ngay sau đó lại nghĩ lại nói: “Nếu như không nể tình cha con thì Lã Bố này không tha cho y”.
Vương Doãn lúc này mới mỉm cười nói: “Thái sư họ Đổng, tướng quân họ Lã, vốn chẳng phải ruột rà. Lúc thái sư dùng kích đâm tướng quân, lẽ nào ông ấy nể tình cha con?”
Câu nói này của Vương Doãn như làm Lã Bố tỉnh ngộ, quyết tâm đòi đi giết Đổng Trác. Vương Doãn vội ngăn lại, bàn bạc kỹ với Bố về kế hoạch diệt Đổng Trác.
Năm Sơ Bình thứ 3, vua Hán Hiến Đế bị bệnh, nằm liệt giường nhiều ngày mà không khỏi. Tới tận tháng Tư, khi bệnh tình đã khá hơn, Hiến Đế cho gọi quần thần tới Vị Ương Điện để bàn chuyện chính sự.
Đổng Trác cũng theo lệnh vào cung vì vậy, trước khi tới nơi, Trác ra lệnh sắp xếp vệ sĩ bảo vệ và sai Lã Bố đi theo. Đổng Trác sợ Lã Bố vẫn còn nhớ thù cũ, nên dùng lời ngon ngọt an ủi.
Lã Bố cũng luôn miệng xin lỗi, hai người lại trở thành cha con vui vẻ như xưa. Buổi sáng ngày hôm sau, quân sĩ tập trung thành hàng, Lã Bố toàn thân giáp trụ, tay cầm họa kích đứng ở trước cửa.
Kỵ Đô Úy Lý Tiêu vào bên trong xin lệnh Trác. Trước khi Lý bước vào, Lã Bố và Lý Tiêu nhìn nhau rồi gật đầu. Hóa ra, Lã Bố và Lý Tiêu hợp mưu để diệt Đổng Trác.
Trên đường vào cung, Đổng Trác đã bị Lã Bố dùng họa kích đâm chết. Trước khi chết, Trác hỏi Bố vì sao lại đối xử với mình như vậy. Bố nói rất to: “Có chiếu trừ gian tặc”. Đổng Trác giận lắm, mắng: “Lũ chó mà cũng dám làm thế!” Câu nói chưa dứt thì Trác đã bị họa kích của Bố đâm chết.
Sau khi giết Trác, Bố chặt lấy đầu rồi rút chiếu thư của Hoàng đế từ trong áo ra đọc, vì thế, binh linh, quan lại theo hầu Trác mới bình tĩnh trở lại. Lúc này, Vương Doãn tới nói Bố quay về phủ Đổng Trác để tịch biên còn quan Ngự sử Hoàng Phủ Tung dẫn quân giết sạch binh lính của Trác ở Mi Ổ.
Bố nghe lời, phi ngựa về phủ Đổng Trác, gặp người nào giết người đó, chỉ chừa lại một mình Điêu Thuyền đem về nhà riêng.
Bộ hạ của Đổng Trác là Lý Thôi, Quách Dĩ, Trương Tề,… nghe tin Trác bị giết liền dẫn quân tấn công Trường An. Thành Trường An bị hạ, Vương Doãn bị giết, Lã Bố treo đầu trác vào yên ngựa, mang theo tàn quân tới theo Viên Thuật.
Sau khi Đổng Trác chết, quần hùng tranh đoạt Trung Nguyên. Lã Bố anh hùng vô địch, tuy nhiên lại là kẻ hữu dũng vô mưu, lại sẵn sàng trở mặt với chủ, do vậy không ai theo. Cuối cùng, Bố đã bị Tào Tháo giết chết tại Bành Thành.
Nguồn: Trích lược theo truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa
Hãy chia sẻ với chúng tôi trên mạng xã hội:

Bình luận trao đổi

Hãy chắc chắn rằng bạn nhập vào ( ) thông tin cần thiết mà chỉ ra. HTML code đang không được phép .

 
 
   
 
 

Bài viết khác

Hỗ trợ

Luật sư Phạm Việt (Tư Vấn)

Luật sư Nguyễn Hoàng (Tư Vấn)

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang online:
173
Hôm nay:
538
Hôm qua:
524
Tất cả:
435,918
Top